20/08/2017

Tranh chấp Mỹ-Trung dưới thời Trump

Đoàn Hưng Quốc

Đại đa số các chuyên viên quốc phòng, kinh tế, tài chính và thương mại của Hoa Kỳ đều không muốn có một cuộc đối đầu trực tiếp Mỹ-Trung về tiền tệ, mậu dịch hay quân sự. Một số không ít dần dần chấp nhận điều được xem như thực tế không tránh khỏi khi kinh tế Hoa Lục sẽ tiến lên hàng đầu…     

Bắc Kinh không khỏi thở phào nhẹ nhõm khi được tin hai cố vấn cao cấp Steve Bannon (Chiến lược gia - Chief Strategist) và tỷ phú Carl Icahn (Cố vấn đặc biệt - Special Advisor) cùng rời bỏ tòa Nhà Trắng hôm 08/18/2017. Đây là hai trong số ba nhân vật nòng cốt bày tỏ lập trường diều hâu trong bang giao và thương mại Mỹ-Trung.

Tỷ phú Carl Icahn khi được mời làm Cố vấn đặc biệt (Special Advisor) cho Tổng thống Trump đã trả lời với đài CNBC vào tháng 12/2016 [1] rằng ông không chủ trương tranh chấp với Trung Quốc, nhưng nếu chiến tranh kinh tế giữa hai nước không thể tránh được thì nên khởi động sớm tốt hơn là muộn (Lời người viết: Hoa Lục hiện giống như con cua đang lột vỏ khi chuyển đổi từ đầu tư sang tiêu thụ nội địa nên là lúc yếu thế nhất).

Nóng, bụi và ồn ào

Trịnh Khả Nguyên

Tình hình bán đảo Triều Tiên hết nóng. Bắc Triều Tiên (BTT) “hoãn” bắn hỏa tiển tới đảo Guam. Chẳng có ai “thở phào nhẹ nhõm” vì tăng nhiệt là “ông”, hạ nhiệt cũng là “ông”.

Buồn cười là BTT mà dọa Mỹ, Nhật và cả NTT. Chắc nghĩ rằng bọn tư bản, “nồi đồng” sợ chết, lo bị vỡ, bị méo, chứ (ta) “nồi đất”, không có gì để mất. Hay đây là kế sách của hai vị đàn anh, xử thằng em “Chí Phèo” cứ hùng hổ chửi mắng, hù dọa nhiều vào, không cho nó yên, lo chống nhiều nơi (Đông Âu, Trung Đông, Biển Đông, Đông Bắc Á) cùng một lúc. Nó chẳng dại gì đánh đâu, vì dân nó rất ghét chiến tranh, cựa là biểu tình. Hoặc giả tạo ra một kẻ thù để dân chúng quên đi cái hà khắc, nghèo đói. Có điều lạ đời là chống Mỹ để bảo vệ, lãnh tụ tối cao K.J. Un, chứ không phải bảo vệ đất nước.

Phải chi đã nghèo cố làm cho giàu như NTT để dân nhờ thì hay biết mấy, thế giới cũng phục. Đằng nầy đã nghèo lại đem tiền của dân làm hỏa tiễn để bắt chẹt thiên hạ, xem thiên hạ như bầu sữa, luôn luôn khuấy để được chìu. Khép kín, nhưng lại sợ bị quên luôn, muốn được xem như cường quốc nguyên tử.

Vụ án Trịnh Vĩnh Bình (kỳ 1, 2, 3, 4 và kỳ cuối)(*)

Khánh An

Kỳ 1: Đi theo tiếng gọi ‘Về nước đầu tư’

Trước năm 1975, gia đình ông Trịnh Vĩnh Bình có một cửa hàng bán sỉ vải ở Thương xá Châu Hải Thành, quận 6, Sài Gòn.

Gia đình ông còn làm thêm nghề nuôi tằm, dệt vải.

Năm 1976, ông cùng vợ, 3 con và vài anh em vượt biên ra nước ngoài. Sống tại trại tạm cư Songkhla, Thái Lan, hơn 4 tháng thì gia đình được sắp xếp đi định cư theo diện tị nạn tại Hà Lan.

Năm ấy, ông Bình 29 tuổi.

Thư giãn cuối tuần

Người dịch: LKH

[“So với những công trình nghiên cứu của các lịch sử gia tận tâm nhất, bia miệng dành cho các nhân vật lịch sử bao giờ cũng nói về thời đại chính xác hơn” (“Устные свидетельства об исторических личностях точнее говорят о времени, нежели труды самых добросовестных историков”) – A. Pushkin]

1. CÓ NGAY ĐÂY Ạ!

Stalin hỏi Radek:

- Cậu sáng tác tiếu lâm đấy à?

- Vâng, tôi sáng tác đấy.

- Kể tôi nghe một tiếu lâm thật ngắn xem nào.

- Có ngay đây ạ: Stalin làm Tổng Bí thư.

Thư giãn chủ nhật

Sau thất bại trong cuộc xâm lược nước ta lần 3 năm 1288, Hốt Tất Liệt rất tức giận. Y ra lệnh chuẩn bị cuộc xâm lược lần thứ 4 để báo thù. Được tin, thượng hoàng Trần Nhân Tông rất đỗi lo lắng, liền đến hỏi Hưng Đạo Vương Trần Quốc Tuấn - lúc này đang già yếu nằm liệt một chỗ:

- Thế giặc năm nay thế nào?

- Dạ tâu bệ hạ, vẫn như mấy lần trước thôi, tiếc là thần tuổi cao sức yếu không giúp được gì cho nước.

Nhân Tông bèn hỏi tiếp:

- Ai là người có thể thay ngươi ra chống giặc?

Quốc Tuấn ngẫm nghĩ hồi lâu rồi trả lời:

- Đánh giặc không dùng mưu ắt không thể thắng. Trần Khánh Dư là kẻ đa mưu. Năm xưa triều đình giao cho y cai quản cả vùng Vân Đồn, y nghĩ ra kế bắt dân vùng đó chỉ được mặc loại vải mà nhà y độc quyền sản xuất. Bệ hạ thử hỏi kế y xem sao.

Bắt cóc rồi “tự thú” là màn diễn xuất phát từ Bắc Kinh

Ls Nguyễn Văn Thân

Tác giả gửi tới Dân Luận

Trong mấy ngày qua, dư luận Việt Nam trong và ngoài nước cũng như cả cộng đồng quốc tế xôn xao về việc ông Trịnh Xuân Thanh bị mật vụ Việt nam bắt cóc tại Đức. Sau đó, ông Thanh đã được đưa lên truyền hình Việt Nam nói là ông “tự thú” vì không muốn tiếp tục “chốn chánh” (chữ viết của chính ông). Dĩ nhiên là màn kịch diễn tồi tệ này không qua mặt được ai. Và đặc biệt là chính quyền Đức đang bực mình lại càng thấy bị Nhà nước Việt Nam xúc phạm và khinh thường quá mức.

Bắt cóc là một hành vi phạm phát luật hình sự của Đức và luật quốc tế. Do đó, Đức đã có phản ứng mạnh mẽ. Trước hết là trục xuất trùm mật vụ Nguyễn Đức Thoa. Ngoại trưởng Đức Sigmar Gabriel cho biết là họ cũng đang cân nhắc một số biện pháp trả đũa. Họ muốn trừng phạt chế độ nhưng sợ người dân Việt Nam bị thiệt thòi. Phải nói là người Đức bây giờ thật là nhân đạo, trái với những hình ảnh tội ác chiến tranh và diệt chủng của thời Đức Quốc Xã.

19/08/2017

Tăng thuế VAT: Móc túi người nghèo chia cho người giàu!

Thiền Lâm

Linh cảm quá xấu của người dân về một “chế độ móc túi” chẳng còn là trừu tượng. Tháng Tám năm nay, cơ quan tham mưu đắc lực cho Chính phủ về các chính sách “thu cùng diệt tận” là Bộ Tài chính đã “phát minh” tiếp cơ chế tăng thuế sử dụng đất và VAT (giá trị gia tăng), cùng hàng loạt sắc thuế khác…

Vietnam - Cali Today News - Một chuyên gia ngành tài chính đánh giá việc Bộ Tài chính tăng thuế VAT dù từ 5% lên 6%, 10% lên 12% nhưng thực chất là tăng tới khoảng 20% số tiền phải đóng thuế so với trước. Tức người dân sẽ phải bỏ ra 1,2 triệu đồng để mua một món hàng thay vì chỉ 1 triệu đồng như hiện nay.

Không còn ngân sách để đầu tư phát triển

Lan Hương

clip_image002

Một người bán hàng rong đạp xe qua một trung tâm mua sắm cao cấp ở trung tâm thành phố Hà Nội ngày 19 tháng 7 năm 2017. AFP photo

Vấn đề ngân sách quốc gia bội chi hay nói cách khác là khoản thu không đủ cho các khoản chi xảy ra không ít lần tại Việt Nam.

Báo cáo của Bộ Tài chính mới công bố hồi trung tuần tháng 8 cho thấy Việt Nam lại bội chi ngân sách nửa đầu năm 2017.

Phải làm gì để trở thành lãnh đạo cấp cao tại Việt Nam?

Hòa Ái

…không ít các chuyên gia chính trị đưa ra lập luận việc ban hành khung tiêu chuẩn cán bộ lãnh đạo cấp cao của Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng nhằm mục tiêu giải quyết triệt để cuộc tranh giành và đấu đá quyền lực trong nội bộ Đảng Cộng sản…

clip_image002

Giới lãnh đạo cấp cao của Việt Nam tại Đại hội Đảng lần thứ 12, tháng Giêng, 2016. Photo: AFP

Bộ Chính trị của Đảng Cộng sản Việt Nam được cho là lần đầu tiên đưa ra những quy định tiêu chuẩn cán bộ lãnh đạo cấp cao của Đảng và Nhà nước.

Cần cái ghế có “độ rung”

(Nhân đọc bài “‘Lỗ hổng’ trong tiêu chí lựa chọn lãnh đạo cấp cao” của tiến sĩ Tô Văn Trường)

Lê Phú Khải

…chọn cán bộ, nhân tài lãnh đạo quốc gia thì trước hết phải chọn cái ghế có độ rung dân chủ…

Tiến sĩ Tô Văn Trường là một chuyên gia hàng đầu về thủy lợi và môi trường thì trong nước và nước ngoài ai cũng biết. Nhưng bài viết nhan đề: “Lỗ hổng” trong tiêu chí lựa chọn lãnh đạo cấp cao của ông vừa qua trên mạng xã hội (17.8.2017) thì khiến giới nghiên cứu xã hội học, chính trị học… phải suy ngẫm và tán thưởng vì tính khoa học, sắc bén, kịp thời và đầy chất humour của nó!

Ông phê phán và chỉ ra những sai lầm trong tiêu chí chọn lựa cán bộ lãnh đạo cao cấp của Đảng do Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng vừa ký. Ông chỉ rõ, về cơ bản ông Trọng là người chủ trương “Đức trị”. Tức, chọn lựa cán bộ lấy đức làm chính, không đề cập gì đến những tiêu chuẩn của pháp trị trong thời đại văn minh. Đã nói đến “Đức trị” thì không thể không nhắc đến cha đẻ của nó là Khổng Tử (551-479 trước CN). Toàn bộ triết thuyết của Khổng Tử là lý thuyết về người quân tử. Theo Khổng Tử, muốn trở thành người quân tử thì phải tu thân, để trở thành người có đạo đức (giống như học tập đạo đức Hồ Chí Minh ngày nay). Vẫn theo thầy Khổng thì đạo là các mối quan hệ mà con người phải biết để ứng xử, bao gồm: đạo vua-tôi, đạo cha-con, đạo chồng-vợ, đạo anh-em, đạo bè-bạn… được gọi là ngũ luân. Đức theo Khổng Tử có ba điều: nhân, trí, dũng. Sau này Mạnh Tử bỏ chữ “dũng” vì sợ bề tôi có “dũng” dễ làm phản nên thay bằng lễnghĩa. Đến đời Hán thêm chữ tín thành năm đức: nhân, lễ, nghĩa, trí, tín… được gọi là ngũ thường. Vì thế mới có câu ngạn ngữ “luân thường đạo lý”. Nói đến “luân thường đạo lý” là nói đến triết lý của Khổng-Mạnh để trị quốc.